TỔNG TÀI NẰM TRÊN TÔI NẰM DƯỚI

"Cái gì gọi là không thấy thì không đau ?"

"Em không muốn thấy anh chết trước mặt em ! Em chịu không nổi !"

Thời Tiểu Niệm lớn tiếng hét, dùng cạn hơi sức của bản thân, rõ ràng là đang giận dữ, nước mắt cũng bị ép chảy ra, hoàn toàn mất kiểm soát.

Bạn đang xem: Tổng tài nằm trên tôi nằm dưới


Cô hét đến vỡ tiếng, nhức tai cực độ.

Cung Âu đứng trước mặt cô, chỉ cảm thấy màng nhĩ có chút nhưng nhức, hắn thấp mắt nhìn cô, lòng ngực có chút run, hắn đơ ra hai giây, sau đó đi về phía giường, ngoan ngoãn nằm xuống, đôi mắt oan ức dõi theo cô, "Thế này được chưa ?"

"..."

Tại sao mỗi lần cô lớn tiếng với hắn, hắn mới chịu nghe lời ?

Thời Tiểu Niệm nhìn hắn như vậy, cơn giận chốc lát cũng không biết bay đi đâu mất, đưa tay vệ sinh đi nước mắt, tiến đến giúp anh kéo chăn, "Anh nằm yên, em đi lấy nước đến anh uống thuốc."

"Oh."

"Không được đứng dậy."

"Oh." Cung Âu nằm trên giường nhìn cô.

"Ừm." Thời Tiểu Niệm gật gật đầu, quay người rời đi, tiếng Cung Âu oan ức nói: "Thời Tiểu Niệm."

Thời Tiểu Niệm tảo đầu, Cung Âu nằm đó, gương mặt anh tuấn của Cung Âu có chút tím tái, ánh mắt sâu sắc nhìn cô, môi mỏng cử động, giọng nói trầm thấp, "Anh sẽ không chết trước mặt em, em đừng kích động."

"Em không kích động."

Thời Tiểu Niệm cụp mắt, cô chỉ là lo lắng mang đến hắn, cô chỉ là đau lòng hắn.

"Bộ dạng của em lúc nãy gần như muốn lật cả căn phòng lên." Cung Âu nói, ngữ khí có chút oan.

Xem thêm: Bảy Ứng Dụng Học Phát Âm Tiếng Anh Chuẩn Nhất, Miễn Phí, Học Phát Âm Tiếng Anh Chuẩn

"..."

Thời Tiểu Niệm trầm mặc, hắn bây giờ đang chê tính khí cô xấu sao ? Cô đã ôn nhu lắm rồi.

Cô bất lực lắc đầu, sau đó quay người đi khỏi phòng, không khí bên ngoài so với vào phòng còn quỷ dị hơn nhiều, Tô Dao Dao vẫn đang xử lý vết thương mang lại Phong Đức, Phong Đức nằm trên ghế dài, nếp nhăn trên mắt sâu hoắm, nhưng một câu cũng không nói.

Nicholas ngồi một bên, đột nhiên đứng dậy, có chút gấp gáp đi qua đi lại, muốn ra ngoài, nghĩ nghĩ lại lui về.

"Cha nuôi, người sao rồi ?"

Thời Tiểu Niệm đi đến bên cạnh Phong Đức, khum người hỏi.

"Ta không sao." Phong Đức yếu ớt trả lời, khó khăn nhìn cô Thời Tiểu Niệm rặn ra một nụ cười để cô yên tâm, "Thiếu gia thì sai ? Thiếu gia làm sao rồi ?"

"Anh ấy bị thương nhẹ hơn người, chỉ cần nghỉ ngơi là ổn, không sao cả."

Thời Tiểu Niệm nói.

"Vậy thì tốt." Phong Đức tự trách nói: "Đều tại ta, nếu không phải là ta thì sẽ không xảy ra những chuyện này, thiếu gia sẽ không bị thương."

Thời Tiểu Niệm đi đến gần ông hơn, cầm lấy khăn vệ sinh đi mồ hôi trên mặt ông, nói: "Chúng ta sẽ thoát ra được mà, đừng lo lắng."