Nhớ Nhà Nhớ Cha Nhớ Mẹ

Tuyển chọn những bài thơ tốt viết về nỗi nhớ thân phụ mẹ, nhớ nhà, nhớ quê nhà của những người con phải tạm xa nhà, xa quê hương, tha phương cầu thực.

Bạn đang xem: Nhớ nhà nhớ cha nhớ mẹ

“Mẹ ơi! Con mong trở về quê hương, ở vị trí ấy tất cả tình yêu quý của mẹ. Đất quê người con thấy mình nhỏ tuổi bé, không người thân trong gia đình – không các bạn cũng chẳng bè.Sẽ tất cả ngày con quay lại với quê, thuộc mẹ phụ thân ra ruộng đồng ghép lúa. Cùng lũ bạn mà thời xưa một thủa, xuất xắc rủ nhau nghịch trận giả không tính đồng..” (Mây Nguyễn)


*

“Ta lại về quê hương ta khu đất Việt, ngắm bé diều mải miết hầu hết chiều bay. Ta lại về cánh đồng lúa hăng say, thuộc năm tháng ngất ngây trong đợt vụ.Ta đã xa bao nhiêu ngày không đủ, bao ngày nhiều năm vần vũ lưu giữ quê hương. Khu vực quê nghèo bao nỗi lưu giữ niềm thương, của bao fan canh trường ước ao ta đó” (Bình Minh)

Những bài bác thơ vê nỗi nhớ phụ thân mẹ

THA HƯƠNG NHỚ MẸTác giả: Thái Tài

Hoàng hôn phũ nhạt ánh sầuChùn chân lữ lắp thêm úa màu gió sươngQuạnh hiu trải gót tối trườngBâng khuâng tấc dạ vấn vương quê nhàMịt mù tắt thở nẻo trời xaVần thơ ứ lặng diết domain authority dáng ngườiNỗi niềm nhung ghi nhớ đầy vơiBao năm cách biệt rã rời cầu mơNhìn từng bé sóng xô bờMong quyện theo nước lặng lờ vụt trôiTheo tìm tới bóng bà bầu tôiMõi mòn thể xác phai phôi tháng ngàyGiật bản thân tuôn hầu như dòng cayThoảng qua cơn mộng ngất xỉu ngây riêng biệt mìnhTha mùi hương khắc khoải gia đìnhTừng giây tha thiết ơn tình mẹ ơi…!

BÀI THƠ: THƯƠNG phụ vương Ở QUÊ NHÀTác giả: Lê Huy Tưởng

Thương thân phụ quá cả đời vất vảNhớ lúc người nóng vội ngược xuôiChỉ vị cơm áo mà thôiĐêm ướp đông giá bồi hồi nhớ chaĐã mấy độ thu qua đông lạiMình cha già xung khắc khoải canh thâuCó xuất xắc sương white mái đầuLòng bi ai dạ héo tim nhàu lưu giữ thươngBởi người mẹ đã về phương rất lạcĐể mình cha ngơ ngác ngóng trôngXá chi nóng bức trời đôngNgại gì tuyết bao phủ trắng mặt đường xứ quêCon lỗi hẹn chẳng trở về viếng thăm đượcNhớ cha nhiều mong ước trào dângMột năm quay trở lại mấy lầnSà vào cạnh bên ân cần hỏi thămAi cũng biết trăng rằm sẽ sángĐêm tàn rồi hé rạng bình minhDẫu cha lẻ tẻ một mìnhCháu nhỏ mãi mãi gởi tình tới cha.

NHỚ MẸTác giả: Nguyễn Vân Anh

Xa xôi góc bể chân trờiSụt xùi mưa đổ ghi nhớ người chị em yêuMẹ tôi vất vả nhanh chóng chiềuThương con tần tảo ko điều kêu caTrăm công ngàn việc ở nhàMặt hoa giờ đổi thành là nếp nhănVới bao vất vả cạnh tranh khănCha mất mình bà mẹ lộn lăn với đờiCon thương mẹ lắm bà bầu ơiVất vả nuôi dạy bọn chúng con đề xuất ngườiƠn người mẹ ví như biển cả trờiCon ước cho chị em suốt đời bình anBách niên giai lão ngôi trường anMẹ ơi con hứa mãi ngoan bà bầu àỞ ngay sát hay đề nghị đi xaNhững lời mẹ dạy con là xung khắc ghiCầu trời mong Phật độ trìMẹ tôi mãi khỏe mạnh không gì ao ước hơn.

BÀI THƠ: NGƯỜI nhỏ XA XỨTác giả: Phan Thanh Tùng

Bao năm cách biệt quê nhàLà bao giọt đắng trong ta dưng trànNhiều lúc lệ đổ nhị hàngNhớ về cha mẹ thưở còn ấu thơ.Cuộc đời chẳng đẹp như mơNên còn chua xót ngẫn ngơ tháng ngàyTuy xa tình vẫn đong đầyThương thân phụ nhớ mẹ hao gầy trong tâm.Mình con âm thầm âm thầmNhớ về quê cũ mà lòng quặng đauMong sao xuân đến muôn màuCon xoay trở lại cúi đầu mẹ chaNói rằng những tháng năm quaCon luôn khao khát nhớ nhà lắm thôiLệ mừng lại chảy tuông rơiTừ nay bé sẽ trọn đời không xa.Để tròn chữ hiếu vào taĐáp đền ơn nghĩa tạo ra thân mìnhCon luôn luôn ghi khắc ân tìnhCông phụ thân nghĩa mẹ thái bình mênh mông.

NỖI NIỀM XA QUÊTác giả: Hoàng Thanh Tâm

Đêm về một mảnh trăng treoBên sông cô tịch tình nghèo hẩm hiuHoàng hôn tơi tả chợ chiềuMái tranh thổn thức cánh diều lao đao

Em bi thảm ra đứng bờ aoNhớ về quê người mẹ dàu dàu ngày xưaChữ yêu thương đâu quản nắng nóng mưaThương phụ thân nhớ chị em sớm trưa nhọc nhằn

Trên đồng cạn khu đất khô cằnCon quên sao được đều lần tiếng ruLục bình gió chướng mù uThả trôi nổi lưu giữ vi vu tơ lòng

Sẻ phân chia bến nước đục trongQuặn nhức tê tái chất chồng heo mayVuông tròn chồng vợ ngày dàiĐáp đền cha mẹ nợ hoài thiên thu

Trăng treo vành vạnh ưu tưGhe bầu lắc lẽo bo bo nỗi niềm.

THƠ GỬI MẸ PHƯƠNG XA: TÌNH MẸTác giả: Huyền Thư

Nơi xứ lạ trông về chốn cũNhớ quê nhà ủ rũ niềm riêngNặng có bao nỗi ưu phiềnThương bóng chị em hiền, vò võ chờ mong

Dù xa cách nhưng lòng lưu giữ mãiGánh cuộc đời, bà bầu trải sầu thươngĐắng cay buồn bã trăm đườngHằn sâu mắt Mẹ, bi thương vương thuở nào

Cha mất sớm, niềm nhức khôn tảMẹ âm thầm vất vả….ngược xuôiĐể cho con được buộc phải ngườiMỗi khi nhìn thấy, trẻ con vui….Mẹ mừng

Giờ chân yếu, còng lưng….mắt mỏiMẹ còn có nặng nỗi u hoàiBởi đời đầy rất nhiều chông gaiCon như thế nào đâu hiểu, canh nhiều năm xót xa

Tình người mẹ mãi bát ngát biển rộngMỗi lời ru, cơn mơ êm đềmBây giờ lệ nhỏ tuổi từng đêmMột bóng bên thềm, nhức lắm….Mẹ ơi ‼

ĐỜI con XA XỨTác giả: Nguyễn Nguyễn

Nơi xứ lạ một mình con im lẽBữa cơm trắng chiều nhỏ nhớ bà bầu nhớ ChaBởi phận nghèo yêu cầu con bắt buộc bôn baNhớ yêu thương lắm nơi quê công ty xa đó

Mấy năm qua bé dãi dầu sương gióMong mái ấm gia đình có cuộc sống ấm noCha mất đi bé phải nỗ lực loCho chị em ! mang lại em ! cho một ngày mai tươi sáng

Thương gia đình con hôm sớm bương trảiKo khi nào con dám nghĩ về yêu aiSợ một mai bé trót lỡ vẹo vọ lòngBỏ lại tất cả mà theo ông chồng đi mất

Mẹ biết ko ? con đang nghĩ mà lại thươngLương tháng này ko hàng yêu cầu ít quáCon gửi về biết là chẳng đủ đâuPhận người công nhân mãi khổ sầu như thế

Cuối năm nay con sẽ về bên cạnh MẹCho nhà mình bớt quạnh quẽ bà mẹ ơiĐể tối đêm nghe tiếng người mẹ ru hờiCon vơi đi tủi phận đời hiu hẩm.

LỜI NGƯỜI XA XỨThơ: Nguyễn Đắc Vy

Gửi bé ở lại quê nhàCậy nhờ thân phụ yếu, bà bầu già nuôi trôngĐành xa chăn gối vk chồngXứ Đài khó mười đông chưa về

Nào đâu vui thú đam mêNào đâu quên nẻo con đường về quê hươngNào đâu ko nhớ, ko thươngNào đâu vò võ đêm trường lệ sa

Nhớ bé ,thương mẹ, yêu quý chaThèm mùi khói rạ quê đơn vị chiều đôngPhòng đối chọi gối cái nhớ chồngBởi chưng bần cùng tình nồng nhạt phai

Ước gì thân sẻ có tác dụng haiNửa khu đất Việt, nửa xứ Đài mưu sinhAi ơi bao gồm thấu lòng mìnhCũng vì cuộc sống đời thường chữ tình tiến công rơi

Năm dài, tháng rộng sầu vơiNhớ quê em gởi mấy lời về quêThân em phận gái làm thuêVì tương lai cả đừng chê bội nghĩa tìnhChồng ơi hãy hiểu cho mìnhNhớ em ông chồng bỏ tấm hình nhìn em.

NHỚ QUÊThơ: Đỗ Vinh

Con gái xa bên nhớ bà mẹ chaĐống rơm, nhà bếp nhỏ, lưu giữ vại càDáng mẹ sườn lưng còng ra đầu ngõĐếm bậc chững dần nắng kiếm tìm cha

Con cún tưng bừng đuôi vẫy títHết cha, rồi mẹ, khách vào nhàCon con cháu trở về mừng ríu rítHạnh phúc nhân cao nước đôi mắt òa

Con ùa ôm mẹ, con cháu quấn chaVườn trầu xanh đậm bóng cau xòaTíu tít nói cười vui trẩy mướpHương cốm thơm lừng mùi vị quê

Tháng tháng, năm năm, con vẫn vềLần nào đi cũng cứ lưu giữ quêBiết rằng đâu cũng là quê cảNhưng chẳng đâu bằng có người mẹ cha.

NHỚ QUÊThơ: Phan Đình

Thấy cảnh đồng quê bất chợt nhớ nhàNăm dài mỏi cách tận trời xaNhìn phụ vương bón ruộng dằm sương gió

Thấy bà mẹ trồng rau xua vịt gàMấy giọt những giọt mồ hôi tan sỏi đáBao nguồn nước đôi mắt mọc đài hoa

Người ơi nên lựa chọn tình cao cảTrở lại trở lại thăm đấng gốc già.

ANH CÒN NỢ EMThơ: Hải Dương

Quê công ty nhớ lắm ai ơiBởi tôi xa giải pháp chân trời tìm ănThầm ý muốn vơi giảm nhọc nhằnDẫu cho có phải khó khăn không màngƯớc mơ ngày mới khang trang

Nhớ thân phụ ,thương người mẹ họ mặt hàng anh emNgày xưa xum họp mặt rèmTương lai cuộc sống đời thường ấm êm đã chờNhiều tối nằm nhớ bé thơ

Chúng còn nhỏ dại bây chừ ra saoTự dưng chiếc lệ tuôn tràoNhưng đành nén lại ôi chao thiệt buồnXứ người mong mỏi được sẻ suôn

Con ngoan ông xã khỏe là nguồn cồn viênThan ôi tìm kiếm được đồng tiềnMồ hôi nước đôi mắt triền miên lăn dàiKhát khao tốt đẹp tương lai

Bình minh nó rạng đan cài đặt đẹp xinhQuê hương thương yêu thân tìnhMai này gặp lại mùi hương trinh nồng nàn .

NHỚ MẸ !!!Thơ: Thu Hà

Hoàng hôn về con lại ghi nhớ quê xaĐang vụ gặt chắc rằng là bận lắmCon tại chỗ này cách xa vô vàn dặmVẫn lưu giữ về nhờ cất hộ gắm gần như yêu mến !

Thuở thơ ấu nơi ấy những con đườngToàn khu đất đỏ vấn vương bàn chân lạĐã bao lần con vội tiến thưởng vấp ngãMẹ vơi dàng….con ạ bao gồm đau ko !

Để lúc này con nước mắt sống lưng tròngThương dáng vẻ mẹ lưng còng qua năm thángMẹ vẫn kia giữa cánh đồng thu hạtBao nhọc nhằn mẹ gánh vác bên trên vai.

Hoàng hôn buông mẹ vẫn tiếp tục miệt màiTranh thủ gặt sợ hãi ngày mai mưa đếnDẫu mồ hôi….khắp thân bạn mỏi mệtMẹ vẫn cười cợt quên hết số đông gian lao.

Con vẫn nghe các giọng nói thật ngọt ngàoKhi hotline điện bà mẹ trao lời nóng cúngRằng phương xa con chớ tham có tác dụng lụngKẻo nhỏ xíu rồi người mẹ cũng chẳng lo đâu !

Con gọi mà ý nghĩa của từng câuMẹ răn dạy dỗ chỉ cầu con sống tốtMẹ yên ổn tâm bé gắng thành là mộtĐứa bé ngoan sống tốt với cuộc đời !

NHỚ MẸThơ: Huyền Thi

Dòng châu nhỏ vì yêu quý nhớ MẹĐã lâu rồi chưa ghé về thămĐời con mấy lượt thăng trầmLìa quê xa xứ, đêm nằm…lệ rơi

Con nhớ lắm, Mẹ ơi…tiếng võngVới lời ru trầm bổng ngọt ngàoKhi chiều gió nhẹ bờ aoLũy tre ngoài ngõ, rì rào nhịp đưa

Bao hình ảnh như vừa trước mặtChợt ùa về, ai cắt…lòng conNgày qua tháng lại mỏi mònThương nhiều bóng Mẹ héo hon đợi chờ..

Những bài bác thơ về nhớ nhà, ghi nhớ quê hương

NỖI NIỀM NGƯỜI XA XỨTác giả: Đặng Minh Mai

Mây lặng lẽ xứ người trôi khuấtLòng con buồn nhớ khu đất quê taQuê hương có bà bầu có chaCô dì chú chưng có bà tất cả ông

Bởi cuộc sống dứt lòng con bướcXa mẹ phụ thân thầm ước ngày vềBây giờ xa giải pháp sơn khêMỗi chiều nhỏ vẫn lưu giữ về quê hương!

Đêm thao thức canh trường nặng nề ngủThương mẹ phụ vương chốn cũ nhớ mìnhMột đời chiu chắt ân tìnhCho con đã có được dáng hình hôm nay

Ơn cha mẹ cao dày không trảĐạo làm con nhàn nhã sao đành?Hẹn ngày nắng ấm trời xanhCon về bên mẹ ngọt lành lời cha!

Mặc chiếc áo bà bố quê mẹDuyên dáng cười cợt nhè vơi nón nghiêngTình quê êm ấm thiêng liêngCơm chiều sum họp mẹ hiền cha yêu!

BÀI THƠ: NHỚ CƠM QUÊTác giả: Hoa Cúc Tím

Chiều chiều khói tỏa mùi rơmBàn tay mẹ nấu bữa cơm trắng quê mùaMồng tơi, rau củ đắng, canh cuaTép rang, cà pháo muối chua ăn cùng.

Cá nẹp kho với quả sungThơm lừng lối xóm đi xa nhớ nhiềuCơm được mẹ nấu bằng niêuGạo mùa chiêm mới nức chiều miền quê.

Mâm cơm đâu có gì nhiềuMà sao ấm áp cả đời khó quênMẹ thân phụ yêu mến kề bênTrong mơ vẫn thấy hiện lên rõ ràng.

Một chiều đông lạnh ngỡ ngàngCơm quê nhớ quá, khẽ khàng làm thơNhớ tuổi thơ mang đến ngẩn ngơƯớc gì quay lại như mơ một lần.

NHỚ QUÊTác giả: è cổ Thiên Lý

Chia tay cảnh quê nghèo thuở ấyChuyến đò chiều biết mấy vấn vươngXa rồi lại nhớ người thươngDáng nhỏ xíu của chị em bên mặt đường ngóng theo

Nhớ giọt nắng vắt treo bờ dậuBóng hoàng hôn đánh dấu hàng treSáo ai réo rắt trưa hèCánh diều đón gió, chú ve đi dạo đàn

Trăng nghiêng xuống xẹp giàn thiên lýĐón mùi hương nồng mĩ ý gì đây?Dịu dàng bướm lượn ong sayQuê hương, nỗi nhớ có ngày nào vơi

Con đi miết phương trời phương pháp biệtĐường mưu sinh mới biết gian nanNhớ quê, nhớ xã nhớ làngCông cha, nghĩa bà mẹ mênh sở hữu đất trời

Nhớ dòng sông nhỏ, đò ơi!Nhớ câu ví dặm cả đời nặng trĩu mang.

THƠ LỤC BÁT: NHỚ QUÊTác giả: Lãng Du Khách

Xa quê nỗi nhớ thiết thaVườn cây ao cá nếp đơn vị thân yêuBờ tre ruộng lúa sáo diềuSương giăng mờ ảo lam chiều khói bay

Quê hương thơm thương lưu giữ lắt layNơi thời ấu thơ bao ngày nuôi taQuê hương xứ sở sinh raNhà tranh vách lá tiếng kê gáy trưa

Kẽo cọt tiếng võng đong đưaTrời xanh mây white rặng dừa lao xaoTrưa hè ngóng mát mong aoĐọng trong tim khảm và ngọt ngào mẹ ru

Triền đê giờ sáo vi vuĐồng quê xanh thắm lúa thu trổ cờNơi ta nuôi dưỡng mong mơNơi ta chập chững ngẩn ngơ trước đời

Ta vì cuộc sống thường ngày xa rờiNhà tranh mái lá cuộc sống bôn baBuồn vui phần đông nhớ quê nhàNhớ canh rau xanh muống ghi nhớ cà dầm tương

Giờ đây cuộc sống đời thường vô thườngQuê hương hai tiếng dịu dàng đong đầyTa mặc dù có khắp đó đâyKhông gì có thể lấp đầy NHỚ QUÊ.

VỀ QUÊTác giả: Trương Thị Anh

Miên man gió thổi đường quêMây vờn rong ruổi bờ tre rì ràoOng bay bướm lượn mong aoĐò ngang mái đẩy khát khao đợi chờ

Sông xưa lưu niệm vào thơLời ru của bà mẹ trong mơ vọng vềNhớ xưa đón người mẹ đầu đêCổng buôn bản nghiêng bóng trưa hè ve sầu ran

Xóm nhiều năm ngõ rải nắng và nóng vàngXa quê về lại nồng dịu hương sayMà sao đôi mắt xè khá cayĐồng xã vắng bóng người mẹ nay xa rồi

Võng xưa kẽo kẹt mẹ ngồiÁo nâu sống lưng thấm mồ hôi đồng vềLớn lên nhỏ đã xa quêCâu kiều bà bầu lẩy nay về còn đâu

Bốn mươi năm ấy dãi dầuCon về vắng tanh mẹ, thu sầu thiên thu.

BÀI THƠ: TRĂNG QUÊTác giả: Đặng Minh Mai

Lâu lắm rồi tôi được nhìn trăng quêTrăng đẹp nhất lắm làm mê fan xa xứQuê hương thơm tôi sẽ đắm say giấc ngủBước lặng thầm đường cũ ánh trăng ru

Xa quê nhà bao mùa ánh trăng thuXa tuổi thơ, xa lời ru của mẹĐêm nay trên đây trăng sáng trong êm nhẹKỷ niệm làm sao khe khẽ thức trong tim?

Đây đống rơm, khóm chuối ta trốn tìmKia ước ao khu vực ta ngồi ngóng mátLũy tre xanh xao rào ngân giờ đồng hồ hátGió đuc rút thơm ngạt ngào lúa quê hương

Quê mùi hương ơi! Sao thừa đỗi thân thươngĐượm lòng tôi bao vương vít nỗi nhớÁnh trăng quê vẫn nồng dịu hơi thởKhi xa rồi lòng nức nở nhớ quê

Ánh trăng xoàn vẫn lấp lánh đê mêBao cam kết ức cứ chan chứa tuôn chảyDẫu xa cách trái tim hồng luôn luôn cháyNghĩa thôn ấp tình ấy đẹp mắt như trăng.

Xem thêm: Tự Nhiên Mất Hết Biểu Tượng Trên Màn Hình Máy Tính Mất Hết Biểu Tượng

ANH MUỐNTác giả: Nguyễn Xuân Trung

Anh muốn về bên cạnh cánh võng đong đưaĐể nghe lại tiếng ru xưa của mẹGiọng ầu ơ ru con từ thuở béNâng chân trần phỏng rát một miền quê.

Anh ao ước về trên bến nước sông quêĐể ngụp lặn lúc hè về nắng và nóng nóngCùng anh em sải tập bơi và tấn công sóngÔm vào lòng thỏa nỗi ghi nhớ sông ơi

Anh ý muốn về chỗ ấy dẫu xa xôiĐể chồm sóng cùng nghe lời biển khơi hátĂn thủy sản dưới sản phẩm dương gió mátXây thành tháp trên bờ cát trắng xóa vời xa.

Anh ý muốn nghe hầu như làn điệu dân caBên mái đình hay bên nhà văn hóaPhường hội hát các đêm trăng sáng sủa tỏaLuyến láy ngân nga trong liên hoan tiệc tùng làng.

Anh mong muốn về vị trí đó bến đò ngangTiếng call đò rộng lớn mà da diếtNay cầu vươn sông đò đành tiễn biệtBến sông nay còn cỏ biếc rêu mờ.

Anh mong mỏi về để tìm lại vần thơNghe giờ đồng hồ ru, ngắm bờ bến nhung nhớTìm vệt xưa ẩn trong từng khá thởCủa một thời nhung nhớ chẳng phải phai.

NỖI NIỀM NGƯỜI VIỄN XỨTác giả: Đặng Minh Mai

Nhìn mây trôi tắt thở chân trờiDạt dào nỗi nhớ đùa vơi quê nhàCon đi gián đoạn phương xaXứ tín đồ con thiếu mặn cơ mà tình quê

Ơn thân phụ nghĩa chị em tràn trềKhắc sâu trong dạ bóng quê hương mìnhThầm ước ao ngày đẹp nắng xinhCon về ôm trọn nghĩa tình bà mẹ cha

Hoàng hôn nhường khu vực chiều tàDâng trào nỗi lưu giữ xót xa tim buồnSông sâu nhờ gồm suối nguồnĐạo nhỏ chưa trọn nỗi bi thảm nào hơn?

Tạc lòng ghi ghi nhớ công ơnTình thân phụ nghĩa mẹ to hơn mây trờiNhớ sao tiếng người mẹ ru hờiGiọng trầm phụ vương đọc đa số lời thơ hay

Dẫu cho xa bí quyết chân mâyXứ fan con vẫn vào tối nhớ quê!

NỖI NIỀM NGƯỜI XA QUÊTác giả: Nguyễn quang đãng Định

Bao năm bươn chải ngược xuôiTháng ngày vất vả xứ người kiếm ănĐêm tối lệ ướt ngươi trànCơm người, nước mắt hoà chan cõi lòng.

Lúc trước, con luôn ước mongLớn cấp tốc để thoát ra khỏi lòng mẹ thôiTự do, bay nhảy với đờiLàm việc mình thích, đến nơi bản thân cần.

Tự mình chăm sóc bản thânQuyết định mọi vấn đề chẳng phải ai loÔi… sao mẫu tuổi ấu thơHồn nhiên mơ ước đợi chờ lớn nhanh.

Bây giờ bé đã trưởng thànhGiữa loại xã hội mỏng mảnh manh tình ngườiBon chen, cãm bậy cuộc đờiVới những sóng gió biển khơi khơi muôn trùng.

Mình con bé dại bé, mông lungSợ không được sức thừa trùng dương kiaLàm về trằn trọc đêm khuyaNhớ nhà, nước mắt đằm đìa gối chăn.

Làm thuê kiếp sống gian truânChỉ hy vọng số phận luân phiên vần cơ mà thôiCon còn đần lắm người mẹ ơiGiờ bé chỉ mong về thời ấu thơ.

TÌM VỀ ĐẤT MẸTác giả: Hoàng Thanh Tâm

À ơi cơn gió ngơi nghỉ đâuGiấu vào giấc ngủ lấp màu giấc mơHoàng hôn cuối kho bãi ngẩn ngơÊm đềm khúc hát trẻ con thơ nằm trong lòng

À ơi bé cá dưới đồngCon con gà cục tác lòng vòng quanh sânHàng dừa bụi chuối bâng khuângKhóm ngò giàn mướp bao lần trổ bông

Luống cải chẳng kịp trổ ngồngMẹ hái thoăn thoắt băng đồng chợ xaLúa xong tiếp nối dưa càMỗi mùa mỗi sắc quanh nhà xanh tươi

Bữa cơm trắng canh cá rau củ mùiDĩa rau chén mắm bùi ngùi tình quêNước ròng rã lại lớn bờ đêCon sông mấy khúc lối về như in

Nhớ phụ huynh sống một mìnhCả bè đảng con cháu mưu sinh xứ ngườiCon thèm như con trẻ lên mườiLon ton giăng nắng thú vui chon von

Đất nghèo chung thủy sắc sonĐậm đà chất phác vuông tròn thủy chungTháng mười người quen biết đến rưng rưngMênh mông nước nổi cá từng đàn bơi

Phù sa mặt lỡ mặt bồiTình người bám đất một lời khắc ghiKhi nào mỏi cánh thiên diTìm về đất bà mẹ như khi xin chào đời.

LỤC BÁT QUÊ HƯƠNGTác giả: Long Vương

Cây đa bến nước nhỏ đòLàng quê lặng ả cánh cò chao nghiêngQuê hương nhị tiếng thiêng liêngAi người cũng đều có chốn riêng biệt quê mình.

Đậm đà chơn chất nghĩa tìnhCha ông đính thêm bó giữ lại gìn màu xanhDòng sông uốn nắn khúc lượn quanhPhù sa bồi đắp thâm canh vụ mùa.

Chiều về vang giờ đồng hồ chuông chùaMục đồng ríu rít khéo lùa đàn trâuĐò ngang chèo thả lướt mauĐưa bạn về bến vảng câu ru hò.

Tình người viển xứ ao ước chờTháng ngày da diết bãi bờ phương xaMột sương hai nắng thân chaMẹ còng sườn lưng giã bảy tía nhịp chày.

Thương sao mưa nắng cấy càyTảo tần hôm mai công dày nghĩa caoNợ người biết trả mang lại baoTừ đây với mãi hôm sau vẫn còn.

Dù cho biển cả cạn non mònTình quê vẫn tung trong hồn chúng conMột lòng nguyện mãi dung nhan sonChung tay vun đắp núi non quê nhà.

Quê hương duy nhất thôi màNếu ai ko nhớ chẳng là tín đồ đâuLàm người phải biết trước sauTổ tông nước Việt mãi câu thông thường thờ.

BỨC TRANH QUÊ NHÀTác giả: Nguyễn Đình Huân

Đã từ lâu muốn vẽ tranh ảnh quêVẽ dòng sông tất cả con đê yêu dấuVẽ cánh đồng thời trước thời thơ ấuCó bướm vàng kề bên dậu mồng tơi

Vẽ thời khoác quần thủng lỗ đít tập bơiAnh ước ao vẽ giờ ru hời của mẹHình ảnh chợ quê nhưng mà anh muốn vẽKhi anh còn là một cậu nhỏ xíu ngây thơ

Bên nơi bắt đầu xoan ngoài đầu ngõ ngóng chờChiếc bánh nhiều và ước mơ phân tách bốnMẹ đi chợ thiết lập khi nhà phân phối lợnVị ngọt bùi tới khi béo không quên

Anh ý muốn vẽ hàng cau đứng kế bên hiênCó bè lũ chim sẽ tập chuyền tập hótVẽ sau sân vườn cây vải vóc thiều trái ngọtCon chim sâu vui khiêu vũ nhót kiếm mồi

Vẽ sao trên đây khi tim đập bồi hồiLúc nỗ lực tay ta nói lời thương nhớBài thơ tình anh dấu trong cuốn vởLời nồng thắm như máu đỏ vào tim

Gam color yêu anh vẫn mãi đi tìmKý ức cũ vẫn nằm yên ổn trong đóThôi nhé anh xin được thiết kế ngọn gióGửi cho em bức tranh nhỏ dại quê nhà.

HOÀI NIỆM QUÊ XƯATác giả: Nguyễn Đình Huân

Tháng năm về cùng bởi lăng hoa tímAnh ghi nhớ hoài đều kỷ niệm vẫn quaChẳng còn đâu vườn cửa đậu với luống càVà dáng vẻ của thân phụ đang cày ruộng

Nước lá vối nay mấy ai còn uốngNước ngọt hiện nay ưa sử dụng rộng rãi thơm ngonMái tranh xưa bây giờ cũng không cònĐường làng quê toàn lầu son ngói đỏ

Hàng bông bụt làm hàng rào trước ngõVì quê mùa bị chặt bỏ từ lâuBến đò xa xưa nay vẫn bắc cầuTriền đê tìm kiếm hoài nhẵn trâu ko thấy

Con sông quê vẫn yên ả xuôi chảyVắng câu hò lờ, hồi trước mênh mangNhớ hình hình ảnh xưa trời nắng nóng chang changMột mình anh trên đồng làng mò ốc

Trẻ nhỏ nay chỉ biết dùng với họcRảnh ra thì lên phây búc đùa gameKhông biết bám ve hay bắt dế mènChỉ gồm dáng người mẹ ngồi bên thềm vẫn thế.

(đang cập nhật..)

Các các bạn vừa nhìn qua những bài xích thơ nói lên nỗi lưu giữ nhà, nhớ quê hương của những người tha phương. Phần đông vần thơ thiệt hay và cảm động đề xuất không những bạn!?..