Cưỡi ngựa ở đà lạt

Đồi núi chiêng ngao, cây rừng nghiêng ngả, làn tóc phiêu bồng… K’Truik vẫn cùng con tuấn mã Rambô tung vó, băng băng về đích trong ánh mắt đắm non của sơn đàn bà buôn làng.

Bạn đang xem: Cưỡi ngựa ở đà lạt

Vó con ngữa nơi cao nguyên Đà Lạt


Có lẽ, hiếm nơi nào có hội đua con ngữa độc đáo, nguyên sơ cùng hồn nhiên như thế! “Kỵ mã” đầu trần, chân trần, ngựa không yên, ko bàn đạp… Họ bước vào cuộc đua phóng khoáng, để thỏa chí cùng thể hiện khả năng của những bước đi lữ hành không lúc nào mỏi.


Chiều xuống yên ổn ả phía chân núi LangBiang (Lạc Dương, Lâm Đồng). Tôi ngược núi để chứng kiến các “kỵ mã chân trần”, những người dân con sinh ra giữa buôn làng, mập lên trên lưng ngựa… tự do thoải mái bay bổng với cuộc chơi bên sườn núi.


*
*
*
*

Nhưng cho dù sao, trong rất nhiều âm thành cuộc sống, bên trên xứ Đà thành tĩnh lặng, xa xăm, tiếng vó ngựa vẫn gõ giòn trên đường dốc vắng cùng cả giờ lục lạc xao đụng miền ký kết ức. Vày đó là nét văn hóa, hình ảnh tâm thức đối với ai đó đã từng một lần đặt chân lên thành phố cao nguyên.


 Thông tin về: khách sạn Hùng vương Đà Lạt

Mấy ai đã có được cái thú, khi mỗi giờ chiều ngồi vậy vẻo bên thành xe cộ ngựa, chú ý ngắm ruộng đồng xanh mướt với bình yên, tiếng vó ngựa chiến gõ nhịp, giờ đồng hồ lục lạc len trong gió… Đời xà ích nghỉ ngơi xứ trồng rau khét tiếng Đơn Dương (Lâm Đồng) là thế. Sướng… nhưng mà lam lũ. Ông Nguyễn Quốc Xuân, bạn 40 năm thêm bó với nghề chiến mã ở xã Lạc Lâm nói: “Sinh ra, nếu như được chọn nghề thì không nhiều người chọn nghề xe cộ ngựa, tuy vậy “kiếp” ngựa đã lựa chọn mình…”.

Xem thêm:

Chiều Đơn Dương nắng giá ngọt. Ngày xuân đến, tôi cảm được hương thơm hoa cải thoảng cất cánh trong gió, những phụ nữ Churu tuổi cập kê lúng liếng về đồng, đột tiếng vó con ngữa gõ giòn trên đều lối xưa. Ông Xuân bảo, từ khi có gói xây dựng nông làng mạc mới, đa số đường làng, nhánh đường nhỏ ra đồng đã làm được trải bê-tông. Giờ đồng hồ vó ngựa chiến gõ giòn thêm là thế!

Lục tìm cam kết ức, ông Xuân kể, thời huy hoàng của nghề xe ngựa chiến là vào những năm 90 thế kỷ trước, ở chỗ này có trên dưới 500 xe. Ngựa “nuôi” cả gia đình. Một ngày có tác dụng xe chiến mã bằng sáu công làm hợp tác xã. Giờ… chỉ với khoảng 50 xe.

Đời người, đời con ngữa ở xứ này cứ đan xen, quấn quyện. “Người xưa tất cả câu: “Làm thân trâu ngựa”, nhưng với nghề này, mình đói chứ không hề để con ngữa đói” – anh Nguyễn Quốc Trưởng, người nối nghiệp xe ngựa chiến của ông Xuân triết lý. Tôi hiểu, cũng giống như những xà ích sinh hoạt Đà Lạt, tài chính của các gia đình này nhà yếu phụ thuộc vào sức ngựa.

Song, có lẽ trong tương lai, những bé Hòng, bé Tía (tên ngựa)… trên vựa rau xanh Đơn Dương rồi cũng chồn chân, để lại khoảng trống mênh mang cho phần lớn gã xà ích trót yêu nghề ngựa. “Đến đâu, hay đó. Ở thị trấn nông thôn new này, ô tô đang đi vào từng vựa rau. Nói thế, chứ ai đó đã chọn nghề ngựa để mưu sinh, sẽ yêu nghề thì thiết yếu nào vứt được” – anh Trưởng nói.

Theo sự cải tiến và phát triển của làng mạc hội, “chức năng” của ngựa đã trở nên thu bé và con số ngựa trên cao nguyên trung bộ Lâm Viên cũng giảm sút nhiều. Nhưng, vào trong 1 đêm trăng thanh lên xứ mộng mơ Đà Lạt, một chiều thung thăng đi về phía núi… giờ đồng hồ vó chiến mã vẫn gõ giòn và tung bay trên nền trời xanh sâu thẳm.